Dường như dạo này mọi thứ đối với mình không thuận lợi cho lắm. Tâm trạng vẫn không có chút gì tiến triển hơn trước là bao.
Hôm nay mình lại một mình ăn cơm, một mình với cốc trà đá và điếu thuốc, cảm thấy bản thân lạc lõng và mất phương hướng biết chừng nào.
Cố thay đổi, giải quyết tâm trạng u sầu mình muốn được uống một vài cốc bia, rủ một vài người bạn thân, nhưng tại sao, lúc tâm trạng mình không tốt, muốn có người chia sẻ thì bạn bè đâu hết...
Đứa thì tau đang uống bia với cơ quan có lẽ say không mang xác về được mất
Đứa thì gọi điện không nhấc máy, mà cũng không thấy nó replay lại được cho mình một tin nhắn.
Buồn, cô đơn mình quyết định chạy xe lòng vòng quanh bờ hồ văn quán cố để ý cảnh vật xung quanh, con người xung quanh. Tự tìm cho mình một niềm vui nho nhỏ nhưng dường như tất cả mọi cảnh vật, mọi con người xung quanh không có gì đáng nói đến, thậm chí mình còn có cảm giác như như mọi thứ đang bủa vây, đang gò ép mình.
Một cảm giác, một buổi tối thực sự khó chịu !
Tại sao mình lại suy nghĩ, lại ủy mị như thế được nhỉ, hay là mình chưa tìm được một chút ánh sáng dẫn đường nào trong đêm tối cô đơn này.....
Mà vừa đọc được cái tin nghi ngờ tìm thấy xác vụ bác sỹ cát tường. Ngẫm cũng lạ cái xã hội này, phải chăng chỉ có tính mạng của chị huyền mới quan trọng hay sao, thế người xấu số vừa mới trục vớt được không ai thương cảm hay sao. Dường như mọi người chỉ tập trung vào những sự kiện nổi bật, những cái tin mang tính giật gân. Thực sự liệu có ai quan tâm đến đồng loại, có tình yêu thương con người như chính bản thân họ tự huyễn hoặc bản thân hay không......
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét