Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

        Dường như dạo này mọi thứ đối với mình không thuận lợi cho lắm. Tâm trạng vẫn không có chút gì tiến triển hơn trước là bao.

        Hôm nay mình lại một mình ăn cơm, một mình với cốc trà đá và điếu thuốc, cảm thấy bản thân lạc lõng và mất phương hướng biết chừng nào.

        Cố thay đổi, giải quyết tâm trạng u sầu mình muốn được uống một vài cốc bia, rủ một vài người bạn thân, nhưng tại sao, lúc tâm trạng mình không tốt, muốn có người chia sẻ thì bạn bè đâu hết...
Đứa thì tau đang uống bia với cơ quan có lẽ say không mang xác về được mất
Đứa thì gọi điện không nhấc máy, mà cũng không thấy nó replay lại được cho mình một tin nhắn.
Buồn, cô đơn mình quyết định chạy xe lòng vòng quanh bờ hồ văn quán cố để ý cảnh vật xung quanh, con người xung quanh. Tự tìm cho mình một niềm vui nho nhỏ nhưng dường như tất cả mọi cảnh vật, mọi con người xung quanh không có gì đáng nói đến, thậm chí mình còn có cảm giác như như mọi thứ đang bủa vây, đang gò ép mình.
Một cảm giác, một buổi tối thực sự khó chịu !
Tại sao mình lại suy nghĩ, lại ủy mị như thế được nhỉ, hay là mình chưa tìm được một chút ánh sáng dẫn đường nào trong đêm tối cô đơn này.....


      Mà vừa đọc được cái tin nghi ngờ tìm thấy xác vụ bác sỹ cát tường. Ngẫm cũng lạ cái xã hội này, phải chăng chỉ có tính mạng của chị huyền mới quan trọng hay sao, thế người xấu số vừa mới trục vớt được không ai thương cảm hay sao. Dường như mọi người chỉ tập trung vào những sự kiện nổi bật, những cái tin mang tính giật gân. Thực sự liệu có ai quan tâm đến đồng loại, có tình yêu thương con người như chính bản thân họ tự huyễn hoặc bản thân hay không......

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

       Nếu cuộc đời tôi là một con thuyền, thì tôi đang ở giữa biển khơi bao la, bốn bề chỉ có màu xanh. Ngồi trên thuyền nhìn về mặt biển, gió vẫn đưa sóng lăn tăn đều đặn trôi đi… Mọi thứ nhìn thật đẹp – êm dịu, nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng đâu đó luôn ẩn hiện một màu cô đơn…

      Thuyền vẫn chậm trôi, thuyền đi theo gió, tay lái để không như chưa hề tồn tại.

      Và sự thật thì chính con thuyền kia cũng không tồn tại – nó hư ảo như chính cuộc đời tôi vậy… Niềm vui là ánh sáng, ngày đến đêm đi… Nhưng vẫn còn rất nhiều ngày mây gió…
      Lại một buổi tối nữa mình lại phải chịu đựng, phải trải qua cảm giác thực sự khó chịu, đôi khi cảm thấy bản thân không thể tiếp tục được nữa. Có người nói người làm mình đau đớn nhất cũng chính là người mà mình yêu quý nhất. Điều đó phải chăng đúng với hoàn cảnh của mình bây giờ. 

     Phải chăng bản thân quá yếu đuối để đưa ra quyết định từ bỏ e. Một mối quan hệ dường như mờ nhạt. Tình cảm có lẽ phải xuất phát từ hai phía, nhưng sự cố gắng dường như chỉ ở phía anh mà thôi. 

Vạn cổ thiên thu yêu là khổ 
Thiên sầu vạn cổ, khổ vẫn yêu. 

       Năm năm dành trọn tình yêu cho em, có lẽ e không cảm nhận được tình cảm của anh chăng. Hay tại do bản thân anh đã quá ngộ nhận. Cũng bởi vì đôi khi nói chuyện với em anh cảm thấy như tình cảm em dành cho anh lúc dạt dào như sóng vỗ, nhưng lại có lúc như mặt hồ không một gợn sóng. Em làm cho anh trở thành một gã ngốc thực sự. 

     Phải chăng em nên có một thái độ, hoặc chí ít cũng thể hiện một chút gì đó để anh cảm nhận được mình có nên tiếp tục cố gắng nữa để có em hay không. 

     Buổi tối nay anh đã làm một phép thử nho nhỏ, không gọi điện cho em. Nhưng kết quả thế nào, cũng không nằm ngoài dự đoán của bản thân mình. Em không hề gửi lại anh một tin nhắn...... thực sự điều đó làm anh rất buồn. 
......................

  

     Tâm trạng có một chút gì đó trĩu nặng, ngồi nghe một bản nhạc buồn để bản thân thanh thản hơn chút ít, cảm tưởng như bản thân đang lênh đênh trên một con thuyền giữa dòng nước nhẹ nhưng không biết trôi về phương nào.  

     Tôi cảm thấy sợ, sợ chính bản thân mình quá ngu ngốc, sợ mất em, và tôi cũng có phần sợ hãi kiểu đối xử của em đối với người khác. 

       Câu trả lời và kết quả vẫn còn ở phía trước dẫu biết rằng kết quả cũng không quá khả quan, nhưng trong tôi vẫn có một hy vọng, một tia sáng ở cuối đường hầm. 

      Hy vọng rằng bản thân sớm vượt qua được cái cảm giác tồi tệ này, dù kết quả ra sao thì cũng chính là một sự giải thoát cho bản thân. Mong sao e có thể hiểu được điều đó.
-Người Hà Nội -

Lần đầu làm chuyện ấy

         Thật sự bản thân đã quá lâu không tham gia viết blog, mà nói đúng hơn là chưa bao giờ tự làm một blog cho bản thân mình. Trước kia viết blog chỉ với mục đích là kiếm tiền và đan xen một chút ít nào đó ý kiến cá nhân mà thôi. 

          Biết nói thế nào cho đúng nhỉ, ý tưởng viết blog và coi nó như một trang để tự sự, một cuốn nhật ký online đã xuất hiện trong đầu tôi cũng vài năm rồi. Nhưng đến hôm nay mới có thời gian để tạo một cái blog cho chính bản thân mình, không vì một mục đích lợi nhuận nào hết cả. Dẫu biết rằng trình độ hành văn của bản thân chả đâu vào đâu cả, nếu không muốn nói là hơi tệ hại là đằng khác. 


           Bản thân tôi có thể nói là một người "bên ngoài thì cứng rắn, bên trong thì mềm yếu", nhiều điều muốn thốt ra, muốn nói ra cho giải tỏa nhưng không biết nói với ai, và cũng không muốn nói với ai, điều đó làm bản thân  cảm thấy buồn rầu, mặc cảm, tự ti.... Facebook cũng là một nơi rất tuyệt vời để đăng status, nhưng cái điều dở hơi nhất là trên facebook có quá nhiều người biết, quá nhiều người quen soi xét, dò hỏi, thậm chí là comment. Và đôi khi không phải mình viết cái gì lên đó cũng mong người ta đọc, người ta dò xét, người ta biết. Chính bởi thế tôi mới tìm đến blog, nơi mà không ai biết mình là ai, muốn nói, muốn chửi, muốn khóc, muốn thể hiện ý kiến cá nhân một cách mái thoải luôn...và đương nhiên khi không biết mình là ai thì những lời động viên, chia sẻ khi có người đọc cũng thực sự quý giá vô cùng. Trên blog cá nhân mọi người có thể đọc hiểu và thông cảm, chia sẻ cho nhau mà không cần biết công việc, học vấn, tên tuổi, địa chỉ của người viết thế nào. Chỉ cần đọc, tâm sự, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn như những người bạn chân chính, người viết cũng không cần quá câu nệ. 

             Và chính bản thân tôi cũng muốn có một nơi nào đó để trau dồi cách hành văn, cách nhận xét mọi vấn đề quan tâm một cách cụ thể, trau truốt hơn. Bởi lẽ khi đọc, tìm hiểm một vấn đề nào đó mà chỉ từ đó suy nghĩ, chém gió ra thì chưa đủ. Muốn hoàn thiện bản thân thì phải biết cách viết lách, cách hành văn. Trong xã hội ngày nay tôi nghĩ muốn phát triển được thì không chỉ biết ăn tục, nói phét. Mà hơn thế nữa là phải biến cái chém gió của mình thành câu văn, thành một cái gì đó có tính lưu trữ lâu dài, để khi mọi người đọc, tìm hiểu thì biết mình cũng là một con người có trí tuệ, có năng lực chứ không phải là một thằng chém gió giỏi.

Hi vọng rằng đầu xuôi thì đuôi lọt!!!

                                                                                                                     -- Người Hà Nội --